Osaka

Thư gửi từ Osaka - Letters from Osaka

Là lúc độc bước trên những con đường ướt mưa ở Osaka, cứ hễ bước vào nhà hàng Việt Nam và chủ động nói với người ta hoàn cảnh của mình là tự nhiên cái được thương dễ sợ. Người Việt mình đúng là mỗi khi ăn là trở nên thân thiết với nhau lạ thường dù có ở nơi tha hương.

Gửi cả nhà ở Việt Nam,

Mọi người khoẻ không? Mấy hôm nay lang thang ở Osaka trong vô định, thời tiết lâu lâu hay làm con lên tăng xông, nhưng để con kể cho mọi người vài thứ để mọi người còn có thứ đi buôn chuyện cùng hàng xóm hoặc giúp đỡ ai đó sắp đi Nhật nhé.

Con nghĩ rằng đối với bất kỳ một địa điểm nào đó, ba yếu tố hình thành nên sự hấp dẫn đó là: thắng cảnh, con người, và ẩm thực. Ví như ở Trùng Khánh (Trung Quốc) có một thành phố địa ngục đầy ma mị huyền bí đến lạnh sống lưng, Sapa (Việt Nam) có hằng ha sa số các dân tộc thiểu số đa dạng muôn màu muôn vẻ, thì ở Osaka (Nhật Bản) lại được biết đến nhiều hơn cả về nền ẩm thực đa dạng phong phú dường như không có hồi kết.

Ngày đầu tiên con có máu liều nên đã thử món lên tới nóc: cá nóc
__________

Dear my dear family in Vietnam,

How are you doing? These days I often wander aimlessly on the street in Osaka but the weather seems to like pissing me off with its relentless rainfall. Nevertheless, let me share with you guys some stories so that there is stuff that you guys could show off with or help our neighbour ya?

In my humble opinion, there are three important factors that define the attractiveness of a destination: they are landmarks, human and cuisine. Let’s say Fengdu (China) is well-known for its eerie Ghost City and Sapa (Vietnam) for its colourful & diverse ethnical culture. In Osaka, this city is reputed for its wide range of never-ending interesting and exotic food.

On the first day, the risk-taker in me decided to puff some pufferfish.


********

Một đứa nghiện đồ sống như con không thể không đến chỗ này, phiên chợ Kuromon, một nơi lý tưởng để săn lùng các loại thực phẩm sống và tươi ở Osaka, một thành phố cảng và là cái nôi của nền ẩm thực đặc sắc nhất Nhật Bản.

Mọi người biết không? Ở Nhật, các loại thực phẩm tiêu thụ tươi sống hầu như không được để qua đêm. Chính vì vậy, khi đến phiên chợ này, mọi người có thể an tâm phần nào đó ở trong đầu là mọi thứ ở đây đều tươi như cái tuổi thanh xuân của con vậy.

For someone who is addicted to sashimi, Kuromon Ichiba Market is an ideal place to hunt for fresh-from-the-ocean seafood in Osaka, a port city and the biggest kitchen of Japan.

Do you know that food for fresh consumption could not be left overnight? As such, we could be rather confident that everything in this market is just as fresh as my youth, yeah?

********

Mọi người cũng đừng lo nếu con đã lỡ đi một mình, vì mấy ngày đầu tiên con đã làm quen với một nhóm bạn người Việt Nam, mọi người nhiệt tình lắm. Bữa rồi còn dẫn con đi ăn bò Wagyu A5. Thịt ướp rất khéo léo khi mùi thịt nướng nhanh chóng xộc lên mũi ngay từ lúc tiếng xèo xèo đầu tiên vang lên từ vỉ nướng. Với một tí nước tương chấm cùng, thịt bò tan chảy ngay trong miệng sau chỉ vài cú nhai, rồi mỗi lần nuốt thì lại đến phiên con tim tan chảy theo miếng thịt bò xuôi về miền dạ dày bên dưới.

Also, don’t get so upset about me going to Osaka alone, for I have made tons of Vietnamese friends here, who are so enthusiastic that they brought me to one of the best restaurants to enjoy Wagyu A5, the highest grade that beef from Japan could achieve. The seasoning was so on point that the smell started to attack my stomach once the first piece was put on the barbecue tray. Combined with some soya sauce, that piece of beef melted in my mouth after a few bites. Thereafter, my heart also melted as the beef flowed northwards to my stomach.

********

Những ngày một mình con lại đi tìm Ichiran Ramen, một trong những chuỗi nhà hàng mì Ramen đã quá đình đám ở Nhật Bản. Có lẽ một từ để miêu tả trải nghiệm ở đây là “công nghiệp”, theo hướng tích cực: chọn mì, lấy vé, nhân viên đưa đến một ngăn bàn biệt lập với tất cả mọi người xung quanh, sau đó mì được đưa ra trong vòng 5 phút.

Về chất lượng, nước súp có đến tận 10 cấp độ cay nhưng vị cay ngấm dần về phía cổ họng và thanh quản chứ không phải vồ vã ở trên sống lưỡi. Cay từ gia vị, ngọt từ xương heo băm nhừ, béo từ một tí mỡ heo, một tô mì nóng ở đây vào những ngày đông chắc chắn sẽ làm mọi người ấm hơn được người yêu ôm từ đằng sau.

Sometimes, when I’m alone, Ichiran is my go-to place for a hearty meal. This restaurant is one the biggest ramen restaurants in Japan. One word to describe the experience of eating at this place could be “industrialised”, in a positive way. Everything happens in a very precise and sequential manner: order food, take ticket, go to separated section of a desk, get your ramen in just 5 minutes.

For the ramen itself, the broth has 10 levels of spiciness, enough to satisfy the most daring souls. I am most impressed by its spice: you don’t feel it at your tongue, but rather at the back of your throat. Spicy seasoning, savoury broth the pork marrow, some fattiness from lard, a bowl of Ichiran ramen has them all and in winter, it will surely make your heart warmer than a hug of your partner from behind.

********

Một đêm đẹp trời, con và các bạn đi đến một hàng sushi nhỏ nhắn khiêm tốn bên một góc gần con đường sầm uất Dotonbori.

Nguyên liệu tươi, từng đường cắt, độ nông sâu của mỗi vết cắt, cách xử lí cơm và cuộn với rong biển, con có dịp được chứng kiến một màn trình diễn điêu luyện từ bậc thầy thâm niên trong nghề cũng gần 40 năm và có cơ hội thưởng thức Sushi tươi ngon nhất trong cuộc đời nhỏ bé này.

One fine night, my friends and I visited a humble sushi hut at a corner beside the busy street of Dotonbori.

Fresh ingredients, skillful cut on each piece, masterful control of rice and seaweed were performed by a sushi master with around 40 years of experience in front of my bare eyes. Needless to say, that night was the night I got the best sushi of my life.

Trời lại sắp sáng rồi. Chắc là con đi ngủ để sáng mai lại tiếp tục đi làm đây.

Chúc cả nhà sức khoẻ.

Thân,
Bobby.
__________

Oh no, dawn is here. Maybe I should get some sleep before hitting the road tomorrow.

Please take care.

Cheers,
Bobby.

Gửi cả nhà ở Việt Nam,

Sự hứng khởi với những điều mới mẻ từ cái hồi mới sang chắc đã nhường chỗ cho nỗi nhớ nhà, mấy hôm gần đây con lại thèm những hương vị quen thuộc từ căn bếp nhỏ nhà mình hay những hàng quán trên con đường ngày xưa con hay băng băng trên con xe đạp đi học thêm ngày nào. Một mình giữa đêm, lâu lâu lại tủi thân ghê gớm. Nhưng không vì vậy mà con cho nỗi buồn và cơn đói hạ gục mình nên con đã quyết định đi săn tìm phong vị quê nhà mình trong mấy hôm qua.

Món đầu tiên chắc mẹ thích lắm, đó là...
__________

Dear my dear family in Vietnam,

The excitement for new things was soon to be replaced by the longing for home. These days, I’ve started to miss the familiar taste of our small kitchen and humble stalls on the street that I used to bike to school. Alone at night, I feel demoralised drastically. Yet, I can’t let myself defeated by that sadness and hunger, so I have decided to go on a hunt for the taste of our home in Osaka.

Mom must really like the first dish, which is...  

Chu cha mẹ ơi! Đây đích thực là ổ bánh mì Sài Gòn ngày trước con hay ăn mỗi buổi sáng sau những đêm mất ngủ vì ôn thi Đại Học. Cắn một phát vỏ bánh mì giòn tan vỡ ra, rồi đến phần ruột với thịt, dưa leo, pate rồi nước sốt, tạo nên một bản giao hưởng gợi nhớ không biết bao nhiêu là kỷ niệm thời học sinh chạy rớt quần với ổ bánh mì giục bởi tiếng trống trường trong buổi sớm tinh sương.


OhMyDamnGod. This was the original Banh Mi Sai Gon that I used to have every morning after a sleepless night due to cramming for exams. Every bite came with the crunchy crust, tasty meat, fresh cucumber and savoury sauce, all of which produced the perfect harmony that reminded me of the time when I was running late for school with Banh Mi in my bag, rushed by the heavy sound of school drum in the early morning.

********

Rồi hôm vừa rồi con lại được đi đến một nhà hàng được mở từ năm 2015 bởi một anh chủ người Nam Bộ khác, anh Thảo.
__________

So I also visited another restaurant opened since 2015 by a Southerner, Mr. Thao.

Tô bún bưng ra với các loại khai vị đậm chất Việt: gỏi cuốn, chả giò, chè, cùng với các loại nước chấm và rau ăn kèm. Ở giữa, mùi hành phi hoà cùng mùi ngò thơm ngát, những miếng măng tươi mềm giòn, vị nước súp ngọt xương và thoang thoảng chút đặc trưng của mùi vịt, ăn một phát tự nhiên cái nhớ quê nhà Vĩnh Long quá đi!!

This bowl came with second-to-none Vietnamese appetisers: spring rolls, friend spring rolls, sweet coconut soup, sauce and additional vegetable. The star of this tray was in the middle: Duck Noodle Soup with Bamboo Shoot. The dish was so fragrant with the smell of fried onions and fresh coriander, mixed with soft bamboo shoot, savoury broth and subtle duck smell. A taste of this reminded me of my hometown Vinh Long in a heartbeat. 

********

Từng sợi Hủ Tiếu dai và hơi có một tí chua nhẹ, nước súp nóng và đậm đà, ăn kèm với thịt xắt mỏng và đồ lòng, hương vị được đẩy lên triệt để với những lát hành phi và hẹ tươi trên bề mặt tô hủ tiếu “Made In Vietnam” này.
__________

Every string of Kuy Teav was chewy and somewhat sour. The broth was hot and thick meat-based. I had this with thin sliced meat and organs. The taste of everything was accentuated by fried onions and scallion on the surface of this colorful “made-in-Vietnam” dish.

********

Ăn đồ lòng trong tô hủ tiếu chưa đã, con quyết định gọi thêm một dĩa mẹt đồ lòng siêu to khổng lồ ăn kèm với mắm ruốc cho đúng chuẩn Việt Nam tiến lên. Bao tử nè, tim nè, phèo nè, gan nè, lưỡi nè, tạo nên một bản hợp ca miền quê bên lề với mấy cha chú kể lể nhâm nhi cùng vài ly rượu đế.
__________

Because eating organs in the Kuy Teav wasn’t enough, I ordered another separate dish made with only organs and Vietnamese shrimp paste. Stomach, heart, intestine, liver and tongue (even though this part is not really an organ) played a nostalgic song about a scene in which my uncles eat and drink to their heart’s content at a random street stall in the countryside.

********

Nhớ hồi xưa ngoại hay chiên cái này cho mọi người ăn mỗi dịp đám giỗ quê nhà. Sang này rồi, món này cũng lại khó tìm hơn nên con như vớ được vàng khi thực đơn bao gồm cả những cuộn giò giòn rụm vàng ong đến nao lòng. Da giòn bên ngoài, thịt chín bên trong, ăn kèm với nước chấm chua ngọt, cứ mỗi lần nhai là cả cái mồm lại “rộp rộp” mà mãn thính.
__________

I remember grandma always cooked this whenever there was any anniversary of a death. Then there I was, this dish had proven difficult to be found at first, so I screamed in happiness when seeing this as an option on a menu. Crispy outer skin with warm cooked meat inside together with sweet-and-sour sauce, it was the perfect combination to chew on rainy days.

********

Chỉ đơn giản là vị cà phê đậm, mạnh và đắng chứ không chua như cà phê nước bạn, vị sữa đặc béo hoà quyện trong cà phê cũng là nhân tố làm nên một ly cà phê Việt Nam đưa chúng ta qua một ngày dài với bao lo toan vất vả.
__________

Simply a glass of strong, bitter and not sour coffee, mixed with condense milk, engendered a hearty drink enough to push even the most boring days of our lives forward.

Trời lại sắp sáng, viết về những thứ này trong đêm khuya thanh vắng quả là một cực hình khi đây thực chất là những món con có thể ăn hoài không ngán. Nhờ vào tụi nó mà con cũng vơi đi đôi chút nỗi nhớ quê nhà xa để rồi mong có ngày quay trở về để ăn mãi không thôi.

Chúc cả nhà sức khoẻ.

Thân,
Bobby.
__________

Dawn is here again. Writing about these was torturous because I could have them all day and non-stop. Thanks to those dishes here in Osaka, my longing for home was somewhat alleviated; I could survive until the day I come back and feast on everything at home.

Please take care.

Cheers,
Bobby.

Gửi cả nhà ở Việt Nam,

Đi ăn, nói chuyện nhiều rồi lại nghe những mẫu chuyện hay ước mơ của những con người bên này, con lại bất chợt nhớ về Trâm, một người truyền cảm hứng rất nhiều về câu chuyện khởi nghiệp với những khó khăn bất thành văn: còn trẻ và ở đất khách quê người.

Trâm sở hữu một quán Bánh Mì tuy hãy còn khiêm tốn nhưng hoài bão lại hùng vĩ bất chấp không gian. Vốn mong muốn đưa đến cho thực khách một hương vị nguyên bản từ Nam Bộ, Trâm khởi đầu bằng một món duy nhất, đó là bánh mì Sài Gòn từ thưở những năm 1975. Trâm về Việt Nam tầm sư học đạo nhiều bậc thầy làm bánh, di chuyển dàn máy làm bánh mì từ Việt Nam sang Osaka, học cách sử dụng từng trang thiết bị, mày mò những mẻ bánh đầu tiên với hơn 200 chiếc bánh không thành công, để rồi ngày hôm nay, Trâm hoàn thiện ổ bánh mì Sài Gòn một cách nguyên bản và hoàn mĩ đến nao lòng. Ổ bánh mì làm nức lòng thực khách Việt bởi sự nguyên bản, gây ấn tượng mạnh với thực khách Nhật Bản và quốc tế bởi sự đột phá so với thị trường bánh mì chung ở Osaka.

Rồi con lại nghe Trâm kể về những ngày đông lạnh giá âm mười mấy độ, có những ngày trong quán chỉ có mỗi Trâm và chiếc điện thoại bầu bạn, đó là khoảng thời gian mới bắt đầu khi mọi thứ vẫn chưa vào quỹ đạo và chưa nhận được sự quan tâm rộng rãi. Trâm nói rằng, dù chỉ có một khách vào đúng ngày hôm đó, Trâm vẫn sẽ phục vụ họ bằng một cái bánh mì hoàn mĩ chứ không vì thế mà cho phép bản thân bị chôn vùi giữa đống tuyết lạnh giá ngày đông.

Rồi Trâm kể về việc một cô Việt kiều Đức đã hơn mười mấy năm không về Việt Nam. Cô đã khóc khi cắn miếng bánh mì đầu tiên do Trâm làm rồi thốt lên:”Đây đúng là ổ bánh mì quê nhà trong tâm trí tôi ngày xưa nè”. Lúc kể về câu chuyện này, mắt Trâm dường như rưng rưng theo từng chi tiết nhưng lại ánh lên một sự quyết tâm tột độ để đưa ẩm thực quê nhà Nam Bộ đến một bộ phận rộng rãi hơn ở Osaka.

Giờ đây, quán của Trâm đã khá đông khách và đã thuê thêm nhân viên phục vụ giúp đỡ. Trâm chia sẻ rằng, bước tiếp theo của Trâm sẽ là phở, rồi cơm tấm, rồi sẽ là một ngày hội về ẩm thực Nam Bộ Việt Nam. Từng bước, từng bước một, chậm mà chắc để mỗi thứ đưa ra sẽ là một sản phẩm hoàn chỉnh không hời hợt, để rồi một ngày nào đó, thực khách quốc tế sẽ hứng khởi mà thèm thuồng khi nhắc đến “Đồ ăn Việt Nam”.

Bất giác một đêm tuột cảm xúc, nhớ về những mẩu chuyện truyền cảm hứng này, con lại muốn viết ra, mà viết ra rồi lại không chia sẻ thì tiếc nên con gửi cả nhà đọc như tí “súp gà cho cuộc sống”, đọc cho ấm lòng lại giữa dòng đời có khi lạnh giá.

Chúc cả nhà sức khoẻ.

Thân,
Bobby.

Dear my dear family in Vietnam,

Having eaten, talked and listened to many stories from the people here in Osaka, I suddenly got reminded of Tram, someone who has inspired me so much for her story about setting up a new business with two of the biggest disadvantages: being young and being a foreigner.

Her Banh Mi stall is still humble in size but her ambition is tremendous in mind. Intending to spread the true taste of Southern food, Tram started with only one dish, Banh Mi with the original taste from the 1970s. She went back to Vietnam to learn from various reputable bakers, shipped all the necessary machines to Osaka from Vietnam, learned how to use them and overcame around 200 unsuccessful Banh Mi, before consistently producing the perfect Banh Mi that impresses Vietnamese, Japanese and other foreigners alike.

She told me about the last winter when there were only her and her phone in the stall. Her Banh Mi did not receive much attention yet, and nothing was in place. She said that even if there had been only one customer back then, she would have served him or her with the perfect Banh Mi and the most cheerful spirit, which she did not allow to be buried by the snow from outside.

And she also told me a story about a customer who is Vietnamese expat living in Germany and has not been back to Vietnam for more than 10 years. That customer cried on the first bite: “This is THE Banh Mi that I used to have back then”. Tram seemed to tear a little when recalling this incident; however, she quickly regained her composure and beamed with determination to spread her Southern cuisine to a wider audience in Osaka.

Nowadays, the stall has grown more crowded and Tram even hires additional waitresses to help her run the daily operation. Tram planned that her next step would be Pho, then Broken Rice, then maybe a festival of Southern Vietnamese food. Step by step, slowly but surely, she wants her food to be at its most ideal state so that one day people around the world will be excited when hearing about “Vietnamese food”.

I had been pretty down before suddenly recalling this inspiring story. Hence I decided to pen it down and inevitably share it with you guys as another “Chicken Soup for the Soul”. I hope it warms you guys up just like it did for me.

Please take care.

Cheers,
Bobby.

********

Gửi cả nhà ở Việt Nam,

Đây chỉ là khởi đầu cho câu chuyện chưa kể của con. Hãy đón chờ xem Bobby sẽ vẽ nên giấc mơ của nó như thế nào trong tương lai nhé. 

Chúc cả nhà sức khoẻ.

Thân,
Bobby.
__________

Dear my dear family in Vietnam,

This is just the beginning of my story, which is yet to be told. Stay tuned to see how I paint the dream of mine in the future.

Oh my dear family, please take care.

Cheers,
Bobby.

Bài tổng kết chuyến đi
Cảnh sắc CAO HÙNG và sự quyện hoà tinh hoa ẩm thực VIỆT trên đất khách!
Trở về Việt Nam sau chuyến khám phá văn hoá, ẩm thực tại Cao Hùng tuy ngắn nhưng chứa đựng vô vàn cảm xúc, đầy ắp những trải nghiệm. Bản thân tôi đã từng ấp ủ một chuyến đi như thế và thật may mắn khi mở lá thăm điểm đến, hành trình Here We Go đã mang tôi đến với Cao Hùng, Đài Loan.
Cao Hùng
NIHON NO YUME - Có một giấc mơ mang tên Nhật Bản
Người ta hay nói: ước điều gì, thường sẽ hay gặp trong giấc mơ. Có giấc mơ sớm trở thành hiện thực, nhưng cũng có những giấc mơ mãi mãi chỉ là giấc mơ. Hôm nay, tôi sẽ kể cho các bạn nghe về giấc mơ mang tên Nhật Bản của mình. Ở nơi đó, tôi tìm thấy được sự bình yên trong tâm hồn, chậm rãi ngắm nhìn cuộc sống vội vã trôi qua từng giây và bất chợt nhận ra giữa thành phố đông đúc, chật chội vẫn có chút ấm áp, thân thương từ chính những hương vị quê nhà.
Phong vị quê hương, thân thương trên đất Thái...
Đối với bạn, tự hào và hạnh phúc về đất nước Việt Nam là gì?

Là vỡ òa cảm xúc khi đội tuyển Việt Nam lên ngôi vương sau cả thập kỷ dài chờ đợi, thỏa niềm khao khát chiến thắng.
Là lá quốc kỳ cờ đỏ sao vàng thân thương kéo cao và bài hát quốc ca hùng tráng vang dội mỗi khi vận động viên hay thí sinh nước nhà vô địch bộ môn nào đó.
Là được nghe thấy “Xin chào”, “Cảm ơn”, nghe thấy tiếng mẹ đẻ thân thương vang lên ngoài biên giới, nơi đất nước bạn xa xôi, cảm thấy “Như dòng sông thương mến chảy muôn đời” trong ý thơ của Lưu Quang Vũ, hiền hòa dịu mát.
Hay chỉ đơn giản là dạo bước trên đường phố Bangkok sầm uất, hoa lệ bỗng chợt ngửi thấy mùi thơm của phở bò tái chín, mùi đậm đà đặc trưng của bún riêu cua, của bún đậu mắm tôm, thấy hình ảnh rất đỗi thân quen của bánh mì Việt Nam. Tự hào vô cùng vì ẩm thực Việt vẫn luôn được yêu mến vượt ngoài lãnh thổ và phát triển ở khắp nơi trên thế giới.
Bangkok
LẮNG NGHE ĐÀI BẮC
Đài Bắc với những âm điệu xa lạ nhưng cũng rất đỗi thân quen.
THỔI HỒN HƯƠNG VỊ VIỆT
CHUYẾN XUẤT NGOẠI ĐẦU TIÊN VỚI NHỮNG MÓN NGON ĐẦY MÀU SẮC. MÌ XANH - BÚN HỒNG - CƠM TÍM
Bangkok
Chuyện "món Việt" giữa lòng Tokyo
Với 5 giờ bay Vietjet, từ Hà Nội đến Tokyo hương vị Việt vẫn còn giữ mãi những nét đơn giản mà tinh tế. Ở thành phố sầm uất ấy, vẫn có những con người thầm lặng để mang ẩm thực quê hương đến gần hơn với những người con xa xứ...
Những ngày đi lạc...
Hai mươi hai tuổi, chẳng có gì ngoài chông chênh, không tìm được một công việc yêu thích và rồi những ngày tháng thanh xuân cứ thế lẳng lặng trôi qua…

Mình có một giấc mơ từ thuở bé, được đặt chân đến những thành phố xinh đẹp, những ngôi làng cổ kính…Thế rồi mình xách balo lên và đi.
Hành trang mang theo chỉ vỏn vẹn chiếc điện thoại và máy ảnh…

Đối với một đứa tham lam như mình, mình muốn đi thật nhiều, thật nhiều cơ…
Singapore là lựa chọn hoàn hảo nhất cho mình lúc này, nơi các nền văn hoá giao thoa, đa dạng…
Singapore
Malaysia có những gì nhỉ? Hành trình Kuala Lumpur — Penang — Kuala Lumpur
Thực sự khi biết được rằng mình sẽ được đi khám phá Malaysia trong 4 ngày thì tôi khá hoang mang, lo lắng vì đây là một đất nước hoàn toàn xa lạ đối với tôi. Tuy nhiên, với bản tính thích khám phá những điều mới lạ, tôi liền chuyển sang trạng thái phấn khích xen lẫn mong chờ đến ngày được trải nghiệm cũng như thưởng thức các món ăn ngon tại đất nước xinh đẹp này. Và cuộc hành trình của tôi bắt đầu!

Hành trình Kuala Lumpur — Penang — Kuala Lumpur

Các bạn hãy xem Khôi đi bao nhiêu địa điểm , ăn bao nhiêu quán ăn và ăn những món gì ở MALAYSIA nhé .
Malaysia
Từ Chiềng Mai đến Chiang Mai - hành trình ẩm thực 1000 cây số
Nếu một ngày đẹp trời bạn lên máy bay và đi đến một đất nước xa lạ rồi nhận ra người dân ở đó có ngôn ngữ giống ở quê nhà của bạn đến 60% thì bạn sẽ có cảm xúc như thế nào? Rồi khi tới nơi bạn lại cảm nhận thấy ẩm thực ở nơi đây đồng điệu đến bất ngờ với những món ăn ngày nhỏ bạn từng được ăn. Hãy để chúng mình dẫn các bạn đi cùng một chuyến đi đầy ắp hương vị núi rừng và ngập tràn kỷ niệm tuổi thơ như vậy nhé: cuộc hành trình ẩm thực dài 1000km – từ Chiềng Mai đến Chiang Mai.
Chiang Mai