HWG SPECIAL
team

Here We Go

  • Quân NH
  • Bear Grylls

Đâu cũng được, miễn là đi cùng nhau

0 Lượt tương tác
chuyến đi Paris

Một ngày lang thang của đội quân bô lão bán vé số giữa Sài Gòn

Còn hơn một tiếng nữa thì đến 5h chiều, giờ xuất phát của đội quân bán vé số. Các bà cụ hầu hết đã dậy, ngồi bó gối xem một bộ phim Việt Nam nhiều tập đang phát trên tivi, có thằng con rể nghèo xác lọt vào nhà đại gia xong lại phụ bạc cô tiểu thư tốt bụng để rửa hận.

Bà Hai Cụt không xem phim. Tại chỗ nằm sát rạt bàn thờ ông Địa, bà tỉ mẩn lấy một tấm khăn mặt cũ quấn mỏm cụt chân. Hai miếng nilon quấn thêm. Một túi nilon trắng bao lại. Một ống quần jean cũ đã may bịt một đầu thành cái túi tròng vào. Lại thêm bốn lớp bao nilon. Thỉnh thoảng bà thò tay vào gầm tấm ván nhỏ đặt sát tường, moi ra một mớ dây thun to bản màu vàng, loại lớn bằng cổ tay và dày khoảng ba ly. Cứ một lớp nilon là hai vòng dây thun quấn chằng. Bà Hai cụt mất một chân từ hồi chiến tranh, bây giờ lết đi bán vé số, cái mỏm cụt lết trên những lề đường thành phố trúng cát sỏi đau lắm. Nên bữa nào trước khi đi bán bà cũng mất khoảng nửa tiếng chuẩn bị thật kỹ lưỡng.

Từ cuối phòng, chị Lê ném qua một vốc thun nữa. "Giữ xài nha, hết rồi đó"-chị nói lớn.

Bà Hai lẳng lặng gom mớ thun cất vào một cái túi nhét kỹ. Xong đâu đó, bà cầm xấp vé số cung kính vái mấy vái trước bàn thờ ông địa.

Ngày nào cũng như ngày nào, cứ từ 4h chiều, bà Hai lại rị mọ chuẩn bị chừng đó việc.

82 tuổi, nhưng chỉ trừ những hôm quá mệt mỏi đau yếu hoặc trời mưa to, quán xá vắng khách ăn nhậu, bà mới nghỉ. Nhưng nghỉ ngày nào mất tiền ngày đó. Bà Hai còn hai đứa con trai ở quê Phú Yên, làm nghề biển hay đốt củi nấu than gì đó. Nhưng con bà không đủ tiền nuôi mẹ, bà nói vậy. "Hơn mười năm nay ai làm nấy ăn. Tết về tự nấu xoong cơm, một mình ăn dấy ăn dá vậy thôi. Con dâu nó nấu giùm thì nấu, không thì thôi". (Dấy dá là từ miền Trung, nghĩa là qua loa, sơ sài. Ăn dấy dá là ăn lấy có, qua bữa-NV).

Nghỉ một đêm bán vé số, với bà Hai, nghĩa là sẽ phải làm nhiều hơn vào những ngày tạnh ráo để bù lại.

Cách đó vài bước, bà Hai Bắc đang xoa dầu vào bắp chân cho đỡ nhức mỏi sau một đêm dài đi bán. Bà Hai Bắc tên thực là Hường, bằng tuổi bà Hai Cụt và bà Chín Lùn, là những người lớn tuổi nhất ngôi nhà này. Cả hai đã xa con cháu ở Phú Yên, vô Sài Gòn đi bán vé số được hơn mười năm nay.

Sài Gòn mùa mưa, thời tiết rất thất thường. Đang nắng chang chang bỗng một cơn mưa ầm ỹ trút xuống như người ta cầm chĩnh đổ. Nước phủ trắng trời đất, có lúc gió thổi xiêu cả xe máy.

Ngoài trời lạnh khiến mùi dầu gió trong ngôi nhà ẩm thấp càng sực lên, bớt đi phần nào bầu không khí tù đọng.

Cơn mưa ầm ầm kéo dài khoảng một giờ rồi ngớt dần. Các bà cụ lần lại túi áo, buộc thêm dây thun vào ống quần để dễ kéo lên cao khi đi trên đường đọng nước. Trên gác gỗ, ông Sâu điếc tai đã chằng cái chân giả-đơn giản chỉ là một ống cao su màu đen vào mỏm đầu gối, chuẩn bị cho một đêm kiếm sống.

Như một bản nhạc nền phù hợp, một chấm phá đối nghịch rõ nét, hay cũng có thể là một luồng cảm hứng, từ cửa ngôi nhà đối diện, giọng người tường thuật chương trình xổ số trực tiếp trên đài Vĩnh Long vọng sang rõ mồn một.

Ngôi nhà ngột ngạt tối tăm trong một con hẻm nhỏ gần chân cầu Nguyễn Văn Cừ, phường Cầu Kho, quận 1, TP HCM từ bảy năm nay, tùy lúc có thể cùng sinh sống đến ba bốn chục người như bà Hai Cụt. Nó là nhà thuê, một dạng ký túc xá mở cho những người già quê Phú Yên mưu sinh bằng nghề bán vé số.

Sài Gòn có rất nhiều những ngôi nhà như vậy. Trong một con hẻm trên phường Nguyễn Cư Trinh quận 1 có cả chục ngôi nhà gần nhau, có nhà toàn người trẻ, có nhà nhiều người trung niên, có nhà nhiều người khuyết tật... nhưng đều chung một mô hình: người nhanh nhẹn, khấm khá nhất đứng ra làm quản lý, thuê nhà, lãnh vé số ở đại lý về chia cho từng người, nhận và trả tiền, trả vé thừa…Vợ anh ta nấu ăn và dọn dẹp chung. Những người đi bán vé số chỉ việc mang CMND trình tạm trú rồi tập trung bán phần vé số của mình và nhận hoa hồng khoảng 1.000 đ-1.200 đồng/ tờ. Hoa hồng còn lại dành cho người quản lý, vào khoảng 200 đ-300 đ/tờ.

Công việc này hầu như ai cũng làm được nên cứ hết ngày mùa, vào kỳ nghỉ hè khi học sinh bế giảng hoặc đến tuổi không còn làm ruộng được thì bà con lại vô Sài Gòn bán kiếm tiền. Được ít tháng, mệt mỏi, đau chân hoặc ở nhà có việc lại về quê nghỉ ngơi.

Đặc biệt, hầu hết những người bán vé số đều quê ở Phú Yên.

5 giờ chiều. Đã có giấy dò số. Bà con lũ lượt ra khỏi nhà. Họ phải nhanh chân, vì người mua vé số cần xem giấy dò để so kết quả rồi mới tính đến việc mua tiếp hay không. Nếu họ đã mua của những người đến trước thì cơ hội cho người bán sau sẽ không còn nữa. Chỉ thoáng chốc, vài chục người đi hết. Ngôi nhà trở nên vắng lặng